Sự trả thù câm lặng (Phần 18)

Ngày 25/03/2020 16:51 PM (GMT+7) 53 lượt xem

Anh nắm chặt quai túi xách, dứt khoát bước đi. Trâm xoay người nhìn Hoàng, cho đến khi anh ra khỏi cửa nhà, biến mất vào hành lang của tầng chung cư. Cô đứng chết trân tại chỗ. Không phải chỉ có một mình Tuấn hay Hoàng mất đi tất cả, cô cũng mất. Bọn

Tai nạn năm đó cô tận mắt chứng kiến cha mình qua đời, mà đáng sợ hơn, cái chết của ông lại đầy oan uổng. Cô đã thề rằng sẽ khiến những kẻ hại gia đình mình phải trả giá. Trong đó, kết hôn với Hoàng chỉ là bước đầu tiên. 

Kế hoạch trả thù của cô sẽ đi đến đâu? Mục đích của cô có bị lộ tẩy? Là một người bị câm, cô sẽ bảo vệ bản thân mình thế nào đây? 

Đón đọc truyện dài kỳ Sự trả thù câm lặng vào 19h00 các ngày trong tuần tại mục Làm vợ. 

Cả Hoàng và Tuấn đều sững sờ. Tuấn ngạc nhiên bởi sự xuất hiện đột ngột của Trâm khi hắn vừa mới cùng Hoàng “giãi bày tâm sự”, còn Hoàng ngỡ ngàng, bởi cô đã quay lại.

Giây phút Hoàng muốn từ bỏ, để cô rời khỏi cuộc đời mình, thì Trâm lại quay về với anh. Hoàng tự hỏi chính mình liệu đây có phải sự thật hay không. Hai mắt anh mở căng ra, như thể muốn nuốt chửng dáng hình của Trâm.

Đó là điều anh không dám nghĩ tới, dù anh đã ngàn mong vạn muốn, rằng Trâm sẽ trở về bên anh. Hoàng thật sự đã nghĩ, nếu có thể anh nhất định sẽ coi như không biết gì, và họ sẽ cùng nhau tiếp tục hồ đồ mà sống, và yêu. Ngay khoảnh khắc Trâm đứng trước mặt mình, Hoàng bỗng dưng muốn hạ quyết tâm ấy.

Chỉ cần cô đồng ý, anh tình nguyện làm một tên mù, mắt điếc tai ngơ.

- Vậy, em có muốn ở lại bên anh không?

Hoàng tiến lên một bước, khẽ hỏi. Cánh tay anh dợm đưa lên, muốn chạm vào gương mặt trông như vô thực của Trâm. Cô nghiêng đầu né tránh bàn tay của anh.

Hoàng kinh ngạc, nhưng rồi cũng rũ mắt xuống. Phải rồi, làm sao chuyện này có thể xảy ra. Mẹ anh làm ra bao nhiêu chuyện, cô chắc chắn sẽ hận bà đến cùng cực, cũng sẽ ghét bỏ cả anh.

Trâm không trả lời, cô chỉ lặng yên nhìn Hoàng, trong mắt vốn đang cuồn cuộn sóng trào bỗng dưng trở nên tĩnh lặng. Giây phút này cô chợt nhận ra, dù Hoàng có là con trai của bà Thủy thì cô cũng chẳng thể đem mối hận này mà đổ lên đầu anh được. Cô lại càng không thể ghét bỏ anh.

Trâm giơ tay lên, yên lặng dùng thủ ngữ nói chuyện với Hoàng.  

“Tôi nghĩ xong rồi. Chúng ta chấm dứt đi.”

su tra thu cam lang (phan 18) - 1